Vợ anh

Nỗi khổ của anh chồng xem mình là "tu nhân tích đức" mấy đời khi lấy vợ.

Sáng nay anh đi họp về
Cửa nhà bát nháo, chén thìa tứ tung
Phòng ngủ lộn xộn chăn mùng
Bước ra phòng khách lùng bùng lỗ tai
“Rốc èn Rôn” hét dài dài
Cặp loa tổ chảng, em xài “lút ga”
Áo quần một đống hôm qua
Cũng chưa thấy giặt, vậy là còn y
Thực đơn bổn cũ vẫn mì
Ý em: “Nhanh, tiện cần chi linh đình
Miễn sao mình hiểu được mình
Sống chung hạnh phúc đẹp tình trăm năm”
Lên lầu mặt mũi tối tăm
Em đang vui vẻ cùng năm “bạn hiền”
Bốn nàng “xe, pháo” luân phiên
Hai nàng “xì dzách” bày riêng trên giường
“Thục nữ” trông thấy… phát thương
Anh như lạc chốn thiên đường trần ai
Nước ngọt sáu cái vỏ chai
Trời ơi lăn lóc dài dài hành lang
Cửa nhà dù lắm ngổn ngang
Khoán anh dọn dẹp chẳng màng sạch dơ
Hỡi em gái nhỏ ngây thơ
Vợ anh như vậy, mình “nhờ” muốn hụt hơi
Tu nhân tích đức mấy đời
Mới gặp người ấy “tiệc dzời” hết chê!